Có những thứ chẳng cần ai vun tưới
 

Vẫn xanh lên, vượt nắng gió âm thầm
 

Không chọn đất, chẳng đòi nơi cao rộng
 

Rễ cắm sâu là đủ vững trăm năm

 

Chiếc lá ấy — nhìn qua tưởng bình thường
 

Mà ẩn chứa một đại dương sức sống
 

Không phô trương, không một lần lên tiếng
 

Vẫn âm thầm mà lớn đến phi thường
 

Người cũng thế giữa cuộc đời xuôi ngược
 

Đâu phải ai cũng sẵn lối để đi
 

Có kẻ phải tự mình làm ánh lửa
 

Đốt cô đơn mà bước tiếp kiên trì
 

Đừng hỏi gió vì sao cây đứng vững
 

Đừng hỏi trời ai giúp nó xanh hơn
 

Chỉ biết rằng qua bao lần khô hạn
 

Tự thân mình hoá mạnh, hoá phi thường…